Hàng Long Đệ Nhất Côn
Năm năm trước, Tiêu Lăng Phong bị phế bỏ đan điền, rơi xuống vực sâu. Năm năm sau, y trở về với "Gậy Hàng Long Tam Thập Lục" thừa kế từ sư phụ – không cần đan điền mà uy lực vô song. Khi về nhà, thê tử Tô Vãn Tình ở bên kẻ thù Trần Lôi, con gái đã mất. Nàng ép y ký thư hưu, đoạn tuyệt tất cả. Nhưng y nào hay, nàng đã giấu con đi, chịu bao áp lực từ Võ quán Tô gia, chỉ để bảo vệ "phế nhân" là y.
Đề xuất cho bạn






Vị tướng đỏ đen – biểu cảm ‘điên cuồng nhưng vẫn lễ phép’
Ông ta cúi đầu, tay nắm chặt kiếm, môi mím lại như nuốt cả ngàn lời muốn nói. Mỗi lần ngẩng mặt lên là một cơn gió dữ dội — không giận, không hận, chỉ là… quá hiểu. Diễn xuất của ông làm nổi bật sự bi tráng trong Hàng Long Đệ Nhất Côn 💀
Anh chàng áo xám quỳ xuống – chi tiết tay quấn vải rách khiến ai cũng rơi nước mắt
Không cần la hét, chỉ cần anh ta quỳ, nhìn lên với ánh mắt trong veo và đôi tay quấn vải cũ kỹ — đủ để biết anh đã chịu đựng bao nhiêu. Cảnh này là điểm nhấn cảm xúc mạnh nhất trong tập, nhẹ mà sâu như vết thương không thấy máu 🩹
Trưởng lão đội mũ ngọc – vẻ mặt ‘ta biết hết rồi’ khiến cả phòng im lặng
Ông ngồi trên ghế gỗ chạm rồng, lông thú bao quanh cổ như một bức tường vô hình. Không nói một lời, chỉ liếc mắt — cả đại sảnh như bị đóng băng. Đây mới là nhân vật ‘đứng sau mọi chuyện’ trong Hàng Long Đệ Nhất Côn, quyền lực thầm lặng nhưng đáng sợ 🔥
Hai người đàn ông máu chảy miệng – họ không chiến đấu, họ đang hy sinh
Một người máu từ khóe miệng, một người ôm bụng thở dốc — nhưng cả hai đều cười nhẹ khi nhìn cô gái quỳ giữa sân. Đó không phải thất bại, đó là lựa chọn. Hàng Long Đệ Nhất Côn khiến ta hiểu: đôi khi, yếu mềm mới là sức mạnh thật sự 🕊️
Cô gái trắng tay trong Hành Long Đệ Nhất Côn khiến tim ta nhói đau
Cô ấy quỳ giữa đại sảnh, hai tay giao nhau như đang niệm chú — không phải cầu xin, mà là thách thức. Ánh mắt kiên cường giữa bao binh khí sắc lạnh khiến người xem nghẹn lời. Một cảnh quay nhỏ nhưng nặng cả trời oan khuất 🌸 #HàngLongĐệNhấtCôn