Diễn xuất của dàn nhân vật chính thực sự xuất sắc, đặc biệt là cách họ truyền tải nội tâm qua ánh mắt. Người chồng cố gắng giữ bình tĩnh nhưng đôi mắt lại lộ rõ sự lo âu, trong khi người vợ thứ hai thì đau đớn đến tê tái. Cảnh ngồi trên sô pha mà không khí như đóng băng khiến tôi phải nín thở theo dõi. Kẻ Giật Dây đã khai thác rất tốt ngôn ngữ cơ thể để kể chuyện, tạo nên sự đồng cảm sâu sắc cho người xem.
Những đoạn hồi tưởng với tông màu xám lạnh đã vẽ nên một bức tranh quá khứ đầy bi kịch. Cảnh người phụ nữ ngã xuống và hình ảnh bệnh viện gợi lên sự thương tâm vô cùng. Sự đối lập giữa bữa tiệc ngoài trời sang trọng và những đau khổ thầm kín bên trong tạo nên chiều sâu cho câu chuyện. Cốt truyện của Kẻ Giật Dây càng lúc càng cuốn hút, khiến người ta không thể rời mắt khỏi màn hình vì muốn biết sự thật đằng sau.
Chi tiết tờ séc trong xe hơi là một điểm nhấn đắt giá, thể hiện sự toan tính và lạnh lùng của nhân vật phản diện. Ánh mắt đắc ý của gã đàn ông khi đưa tờ séc đối lập hoàn toàn với sự tuyệt vọng của người phụ nữ ngồi bên cạnh. Phân cảnh này trong Kẻ Giật Dây đã lột tả trần trụi sự tàn khốc của đồng tiền và quyền lực, để lại dư vị đắng chát nhưng đầy suy ngẫm về nhân tính.
Cảnh cuối cùng khi người vợ nắm chặt tay chồng là một chi tiết đắt giá, vừa thể hiện sự tha thứ vừa ngầm chứa sự cảnh tỉnh. Gương mặt người chồng đầy áy náy và ánh mắt nhìn đi chỗ khác cho thấy anh ta biết mình đã sai. Kẻ Giật Dây không chọn một cái kết rõ ràng mà để ngỏ cho khán giả tự suy ngẫm về tương lai của cuộc hôn nhân này. Một bộ phim ngắn nhưng dư âm cảm xúc thì kéo dài mãi không thôi.
Cảnh mở đầu với chiếc điện thoại và cuộc gọi từ Diệu Chí An đã ngay lập tức tạo nên sự căng thẳng tột độ. Biểu cảm của người vợ khi nhìn vào màn hình thật sự ám ảnh, như thể cả thế giới đang sụp đổ. Cách xây dựng tình huống trong Kẻ Giật Dây rất thông minh, không cần lời thoại nhiều nhưng vẫn đủ sức nặng để khán giả cảm nhận được bi kịch đang chực chờ. Một cú bước ngoặt tâm lý cực mạnh ngay từ những giây đầu tiên.